Vũ Đức Trí Thể

Khát vọng – Dấn thân – Thực học – Trách nhiệm – Vì cái chung

Nếu tôi là Nick…

24 May 2013 by Vũ Đức Trí Thể

Đây là bài viết có nội dung xạo duy nhất của tôi từ trước đến giờ, xạo ngay từ tiêu đề. Nhưng vì thấy thú vị nên góp thêm một chút chia sẻ của mình, dĩ nhiên phải dùng óc tưởng tượng bởi đang…xạo mà. Bài viết này chỉ tập trung duy nhất một điều, đó là SUY NGHĨ CỦA NICK.

Nếu tôi là Nick, tôi thực sự rất buồn. Buồn thật chứ không phải buồn kiểu truyền thông. Bởi kết quả tích cực chưa thấy đâu, mà trước mắt là sự xầm xì, tranh cãi đến phát ngại của không biết bao người Việt Nam. Đi mấy nước khác (46 nước) không thấy gì, đến nước thứ 47 thì mọi người bàn tán đủ thứ, khen có, chê có, đá ném qua, gạch ném lại cứ như bom. Như thế thì thông điệp “sống bình an, sống yêu thương, mọi người hãy giúp đỡ nhau, người Việt Nam hãy đoàn kết nhau,…” mà tôi mong muốn gửi đến các bạn xem như phá sản ngay từ đầu.

Nếu tôi là Nick, tôi thật sự khiếp sợ về truyền thông ở đây. Từ trước đến giờ, tôi không nghĩ và cũng không bao giờ dám nghĩ rằng truyền thông lại “cuồng” như thế về sự kiện tôi đến một đất nước và điều này đã tạo ra làn sóng dư luận qua lại thật khủng khiếp. Ở phương diện này, tôi lại thấy những nơi ít có điều kiện tiếp xúc Internet, báo đài đôi khi lại hay. Vì người ta chỉ đơn giản biết đến tôi như là một người đi truyền cảm hứng bằng chính cuộc sống của mình. Tôi chưa bao giờ và cũng sẽ không bao giờ dám nói rằng mình là số một, mình là người kỳ diệu nhất hành tinh, mình là thế này, thế kia. Tôi chỉ nói rằng, tôi là Nick, một người sinh ra không tay không chân, và đã vươn lên bằng nghị lực sống của mình. Công việc của tôi bây giờ là diễn thuyết, viết sách. Mỗi khi đứng trên sân khấu, tôi chỉ có một mục tiêu duy nhất, là làm sao tạo được thật nhiều giá trị cho khán thính giả. Chỉ vậy thôi. Tôi không nghĩ gì sau đó cả. Tôi cũng chỉ muốn được nói những gì thật lòng, chứ không phải gượng gịu bởi bất kỳ một thế lực truyền thông chi phối nào.

Nếu tôi là Nick, tôi chỉ mong được sống đúng với những gì là của tôi, thuộc về tôi, do chính nỗ lực của tôi. Việc người ta thổi phồng hoặc xem nhẹ tôi, tôi không can thiệp được. Nhưng tôi biết rằng, tôi vẫn đang hiện diện bằng chính con người thật của mình, diễn thuyết về câu chuyện của tôi và thật lòng mong muốn tạo cảm hứng cho nhiều người. Tôi không muốn bị hay được so sánh với bất kỳ một người khuyến tật nào. Tôi nghĩ rằng họ (những người khuyết tật đó) cũng giống tôi, chẳng bao giờ muốn được hoặc bị so sánh với tôi hoặc một ai khác. Vì chúng tôi và tất cả chúng ta đều là con người, bình đẳng về mọi mặt. Chính vì vậy, tôi nghĩ không cần phải đón tiếp tôi theo kiểu mà mọi người cho là long trọng, là xứng đáng với tôi. Tôi đâu muốn mọi người phải dạt ra hai bên mà nhường đường cho tôi, thật lòng đấy! Dĩ nhiên tôi cần được bảo vệ an toàn, được đưa đón đàng hoàng, nhưng tôi muốn xuất hiện là một người thân thiện, bởi đây chính là tính cách của tôi mà. Tôi không muốn vì bất kỳ danh tiếng nào khiến tôi trở nên một người xa lạ. Tôi thật lòng mong được hòa mình vào dòng xe cộ như bao người. Tôi thấy thú vị. Tôi muốn trải nghiệm đường xá ở Việt Nam như thế nào. Ở đây có nhiều nét rất riêng mà quê hương tôi là Úc không hề có.

Điều cuối cùng, nếu tôi là Nick, tôi vẫn sẽ quay lại Việt Nam khi có dịp. Tại sao không? Bởi đây là một chuyến đi đáng nhớ. Tôi có cơ hội biết thêm một đất nước nữa mang tên là Việt Nam, một đất nước rất đẹp, con người thân thiện và nhất là Việt Nam có nhiều bạn trẻ, là đối tượng tôi mong muốn được trò chuyện. Nhưng… tôi chỉ xin một điều thôi. Đó là hãy cho tôi được là chính mình khi đến với các bạn. Một con người thật, không phải thần thánh. Tôi chỉ muốn diễn thuyết cho bạn nghe, và mong bạn có được niềm cảm hứng từ câu chuyện của tôi. Như thế thôi!

Tiếc rằng, tôi là Vũ Đức Trí Thể, không phải là Nick Vujicic. Nhưng thật lòng, nếu là Nick, tôi mong được như vậy.

Leave a comment | Categories: Chuyện đời tôi, Tản mạn

TRƯỞNG THÀNH là qua TRẢI NGHIỆM

19 May 2013 by Vũ Đức Trí Thể

Trải nghiệm, đó là từ ai cũng nghe, cũng biết và thật ra cũng đã và đang làm trong cuộc sống của mình. Chính trải nghiệm mới đem lại sự trưởng thành trọn vẹn, chứ không phải tuổi tác. Dĩ nhiên, tuổi tác sẽ càng đóng góp vào quá trình tích lũy trưởng thành, nhưng chỉ là một phần trong sự phát triển. Nó thể hiện ở phương diện sinh học nhiều hơn là tâm lý.

Sáng nay tôi có buổi chia sẻ về chủ đề này cho quý vị phụ huynh và thấy họ gật gù tỏ vẻ tâm đắc. Hình như thông điệp đã chạm được vào họ, giúp họ nhìn lại mình trong cách giáo dục con cái. Ở một bài viết trước tiêu đề “Mỗi lăng kính một vẻ đẹp”, tôi có chia sẻ lý do về sự tồn tại CÁI TÔI bên trong mỗi người. Xin tóm tắt lại thật nhanh thế này. Cái tôi của chúng ta hình thành và phát triển ở những năm tháng phát triển đầu đời. Khi trẻ còn rất nhỏ, không có khả năng tự làm thì cha mẹ can thiệp trực tiếp vào quá trình ấy. Điều này là hoàn toàn bắt buộc, tuy nhiên chính vì thế vô tình truyền một thông điệp cho trẻ rằng chúng là vua vì xung quanh ai cũng “phục tùng” chúng. Trẻ không hề biết người lớn làm vậy bởi xuất phát từ tình yêu thương muốn giúp đỡ bằng cách làm thay. Do đó để hạn chế, quý phụ huynh vẫn thể hiện tình yêu thương ấy cho đến khi trẻ biết suy nghĩ hơn, hãy cho chúng hiểu rằng ba mẹ rất thương và đang giúp đỡ con, chứ không phải ba mẹ phải phục vụ con. Khi trẻ lớn hơn nữa và có khả năng làm một số việc, hãy cho chúng tham gia phụ giúp việc nhà hoặc tự chăm sóc mình để giáo dục tính tự lập nơi trẻ.

Quay lại vấn đề trưởng thành tôi đang đề cập. Nếu chỉ chọn một bí quyết để tự phát triển, hoặc giúp một ai đó phát triển, với tôi đó chính là tạo cho mình hoặc người cần giúp cơ hội để TRẢI NGHIỆM. Bởi vì đây là thứ duy nhất người khác không làm thay mình được, cho dù họ có nỗ lực vừa làm mẫu vừa giảng lại. Vì nếu làm thay, ngay lập tức sự TRẢI không còn, và dĩ nhiên sự NGHIỆM sẽ giảm hẳn. Chính sự TRẢI góp phần giúp sự NGHIỆM sâu sắc hơn. Khi ta nghiệm, đồng thời biết gắn cái nghiệm ấy vào HOÀN CẢNH RIÊNG CỦA BẢN THÂN, đó chính là SỰ TRƯỞNG THÀNH. Điều này cũng giải thích tại sao hai người học cùng trường, cùng lớp, cùng môn, cùng thầy cô, cùng giáo trình,… nhưng kết quả cuộc sống lại khác nhau. Bởi sự TRẢI và NGHIỆM của hai người khác nhau, đặt trong hoàn cảnh sống của bản thân cũng khác nhau.

Năm ba đại học, có một lần bố giúp tôi một số tiền để tham gia vào một tổ chức kinh doanh lừa đảo sau khi bị tôi nằng nặc thuyết phục. Dĩ nhiên khi ấy tôi còn non dạ không thể nhận ra. Thậm chí với sức trẻ và khả năng lý luận của mình, tôi dám đương đầu với bất kỳ sự phản ứng nào, từ bất kỳ ai để chứng mình mình đúng. Sau bốn tháng làm việc, tôi bắt đầu để ý có nhiều thứ bất ổn, và tôi quyết định nghỉ. Khi đó tôi có phần trách thầm bố rằng tại sao biết mà không cản, không những vậy còn “tiếp tay”. Sau này tôi mới hiểu đó chính là cách bố dạy tôi. Dĩ nhiên, bố phải đảm bảo rằng số tiền và lượng thời gian mất mát kia không quá lớn để đánh đổi được bài học. Chính vì vậy, bố để tôi trải nghiệm hơn là ngồi nói lý với nhau

Cách đây vài tháng, tôi bị giựt đồ và tài sản “ra đi” khá lớn. Đó là một trải nghiệm mang tính bị động vì không ai muốn. Thế nhưng đúng là phải như thế mới đủ đô cho tôi thấm sâu sắc về việc ra đường phải cẩn trọng, cho dù trước đó tôi nghe điều này một ngàn lần. Chắc chắn rồi, bây giờ tôi cẩn thận hơn rất nhiều, đi đâu cũng nhìn trước ngó sau. Một bài học không ai dạy tôi được!

Dĩ nhiên, không cần mọi thứ chúng ta đều phải trải qua thì mới có thể khôn ra, bởi nếu thế thì chẳng ai trên đời này được xem là khôn cả. Cho nên mới cần cái thứ hai là CHIÊM NGHIỆM và thứ ba là CHỨNG NGHIỆM. Hai cái này người khác cho mình được, sách vở cho mình được, quan sát cho mình được,… Nói chung là nếu làm tốt hai cái này sẽ bổ trợ rất nhiều cho cái TRẢI NGHIỆM ở trên, giúp giảm thiểu rủi ro, hạn chế thời gian lãng phí và tiền bạc mất mát.

Chúc tất cả chúng ta hãy nỗ lực mỗi ngày phát triển mình ở cả ba phương diện: TRẢI NGHIỆM, CHIÊM NGHIỆM và CHỨNG NGHIỆM để đạt được sự vững chắc như kiềng ba chân.

* Cũng nói thêm rằng mô hình tam nghiệm này tôi tham khảo và học hỏi được từ một buổi nói chuyện với chú Lý Trường Chiến, một người rất nổi tiếng.

2 comments | Categories: Phụ huynh Việt, Tản mạn

HÃY NỖ LỰC HẾT SỨC!

17 May 2013 by Vũ Đức Trí Thể

Sáng nay tôi đi thi một cuộc thi quan trọng. Trước lúc ra khỏi nhà, bố có chúc tôi may mắn. Trên đường đi tôi cứ ngẫm nghĩ về lời chúc này. Tại sao khi ai đó sắp làm điều gì quan trọng, mình thường chúc họ may mắn, mà không phải là một điều khác?

Tôi tin rằng MAY MẮN luôn hiện diện trong cuộc sống. Bởi thế mới hay nghe nói rằng học tài thi phận, đầu tư chuẩn bị kỹ lưỡng để rồi đến thời điểm quyết định thì lại quên cái này, sót cái kia; hoặc nhiều khi đến sát ngày thi thì lăn đùng ra bệnh liệt giường; cũng không ít trường hợp xui xẻo trên đường đi kẹt xe, thủng lốp khiến đến trễ và bị… loại một cách đáng tiếc. Cuộc sống luôn có những tình huống như thế xảy ra, không chừa một ai. Có lẽ chính vì vậy mà việc “thuận buồm xuôi gió” là mong đợi chính đáng của mọi người, cho dù là thí sinh hay người thân ở nhà. Tôi cứ vẩn vơ với dòng suy nghĩ ấy trên đường đi. Bản thân tôi cũng thường hay chúc người khác may mắn khi họ sắp làm điều gì quan trọng. Và hôm nay tôi có một suy nghĩ khác, không phản đối, chỉ là bổ sung thêm.

Tôi cho rằng may mắn theo kiểu trên thật khó nói vì 99% là hên xui, và quan trọng là mình không can thiệp được gì cả. Vậy thì chúc hay không chúc cũng vậy, chẳng ảnh hưởng gì. Thay vì chúc may mắn, chúng ta cầu nguyện cho họ có lẽ tốt hơn. Phó thác hết cho Thượng Đế để Ngài phù hộ, hơn là lời chúc thường làm theo thói quen. Tôi nghĩ điều cần chúc, hay nói đúng hơn là lời nhắc nhở họ trước lúc thi đấu, đó là HÃY NỖ LỰC HẾT SỨC. Đây là điều chúng ta thật sự mong đợi ở họ, và cũng là điều họ có thể kiểm soát được. Hãy cam kết làm hết sức, kết quả là cái đến sau cho nỗ lực bền bỉ ấy. Nếu nhỡ kết quả không như ý, thì tôi vẫn tin đó là một cuộc thua đẹp, sẽ buồn nhưng không tiếc.

Cách đây vài ngày, một bạn sinh viên có chia sẻ với tôi khiến tôi khá xúc động. Bạn nói rằng, em lặn lội từ Thủ Đức lên dự chương trình của anh, chỉ để hỏi anh điều này. Đại ý là tuần rồi bạn được đại diện cho khoa thực hiện một bài thuyết trình với kỳ vọng là nếu làm tốt, khoa của bạn sẽ nhận được một giải thưởng gì đó rất có ý nghĩa mà mọi người đã mong chờ từ lâu. Họ tin tưởng bạn nên quyết định chọn bạn. Nhưng thật đáng tiếc, bạn làm khá tệ và kết quả là khoa không có giải thưởng. Tuy nhiên, bạn có chia sẻ rằng bạn đã nỗ lực rất nhiều, và đã làm hết sức bởi chính bạn cũng hiểu được áp lực và trách nhiệm mà mình đang gánh vác. Bạn buồn lắm, đến nỗi không dám gặp mọi người vì xấu hổ và sợ chê trách. Sau khi lắng nghe, tôi chỉ hỏi lại một điều: “Em đã THẬT SỰ LÀM HẾT SỨC chưa?”. Bạn khẳng định rồi. Tôi nói: “Vậy thì việc em làm tệ, khoa mất giải thưởng, em đau buồn là CÁI GIÁ em phải trả để mua bài học kinh nghiệm này. Còn bây giờ thì quên chuyện đó đi, bước tiếp thôi. Mọi người chắn chắn sẽ buồn vì tiếc giải thưởng, nhưng anh tin sẽ không ai trách em cả, một khi em đã cam kết làm hết sức.”. Tôi không biết chia sẻ ấy có hữu ích với bạn không. Hy vọng là có. Bởi nếu tôi là người trong khoa của bạn, dĩ nhiên tôi sẽ rất buồn vì không đạt được mục tiêu, nhưng tôi sẽ không có lý do gì để giận bạn, vì tôi tin bạn và tôi bi­­­­ết chính bạn cũng đã tự dằn vặt lắm rồi.

Trong mọi việc, tôi luôn tự hỏi mình đã nỗ lực hết sức hay chưa? Có e dè hay còn điều gì cản trở khiến mình chưa dốc hết khả năng và quyết tâm? Đây mới là điều thật sự quan trọng với tôi, thậm chí quan trọng hơn cả kết quả. NỖ LỰC HẾT SỨC là điều tôi mong bạn hướng đến. Nó hơn cả lời chúc. Nó là một lời nhắc nhở, LỜI HỨA với chính bản thân mình.

2 comments | Categories: Tản mạn

Vì sao tôi viết?

17 May 2013 by Vũ Đức Trí Thể

“Vì sao tôi viết?” - Có nhiều bạn hay hỏi tôi câu này.

Trước đây, câu trả lời của tôi là “Cũng không biết nữa”. Đây là chia sẻ thật nhất mà tôi có thể đáp lời bạn, kèm một nụ cười. Tôi không viết với mục đích viết sách (tôi chưa nghĩ đến chuyện này bây giờ). Tôi cũng không viết để kiếm tiền. Thành thật, cho đến giờ chỉ mới có ba lần tôi nhận được tiền từ việc viết lách theo đúng nghĩa mặc dù các bài viết của tôi cũng được lan truyền khá nhiều. Vậy vì sao tôi viết? Chắc chỉ đơn giản tôi viết là vì… tôi thích viết, thích được lan man với dòng suy nghĩ trong đầu và thích được thể hiện những suy nghĩ ấy ra bằng câu từ. Thế thôi! Vì mỗi khi viết, tôi cảm nhận rất rõ mình đang trò chuyện với chính mình. Một hành trình cô đơn, nhưng không hề đơn độc.

Tôi đã nhiều lần nghĩ đến việc cộng tác cho một tờ báo nào đó để kiếm chút nhuận bút từ các bài viết của mình. Nhưng vì nhiều lý do, trong đó yếu tố khách quan chiếm đa số khiến tôi vẫn e dè. Nhuận bút là nguồn thu nhập chính đáng cho những ai đang làm nghề viết, và càng chân chính hơn nếu họ viết sạch, tức là viết đúng sự thật, trong sự tự do mà không bị bất kỳ một áp lực phía sau nào. Thật sự thì tôi cũng mong những bài viết của mình có thể tạo một nguồn thu nhập nho nhỏ nào đó, cũng vui vậy. Tôi đang nghĩ đến một nghề (không biết có được xem là một nghề chưa) đó là viết lời bình cho sách. Tôi thích đọc sách, đọc cũng khá nhiều, tự thấy mình viết cũng tạm nên chắc chỉ cần học hỏi thêm từ các anh chị đi trước là đủ hành nghề. Những đơn vị phát hành sách (theo tôi) chắc họ cũng có nhu cầu này. Tại sao không nhỉ? Nếu viết lời bình chân chính, bằng sự cảm nhận thật và phân tích của mình về một quyển sách nào đó nhằm giới thiệu đến đọc giả, được chấp nhận đăng và lãnh nhuận bút thì còn gì bằng.

Thỉnh thoảng tôi có nhận được vài tin nhắn bất ngờ trên facebook, hoặc email cá nhân (trừ những comment trên các bài viết) chia sẻ rằng những bài viết của tôi có ảnh hưởng tích cực đến bạn, giúp bạn rất nhiều và bạn cảm ơn tôi. Những lúc như thế tôi cứ mỉm cười hoài, thấy lòng vui vì biết ở đâu đó những chia sẻ của mình cũng được chạm đến. Thường câu trả lời của tôi cho bạn chỉ ngắn gọn vài dòng: “Cám ơn bạn vì bạn đã cảm ơn tôi, và cho tôi biết rằng bạn quan tâm đến blog của tôi. Tôi mong nó hữu ích đến bạn”. Đại loại là vậy.

Bạn biết không? Mỗi khi bạn cảm ơn tôi, tức là bạn tặng tôi một món quà đấy. Tôi vui lắm! Do đó, từ nay về sau nếu bạn có hỏi tôi “Vì sao tôi viết?”, tôi sẽ có thêm một lý do nữa để nói với bạn, rằng tôi viết vì tôi tin những chia sẻ của mình, dù vẫn còn hạn chế, nhưng chắc cũng có chút giá trị, để góp chút sức cho cuộc đời đẹp hơn. Dĩ nhiên, tôi cũng không quên trả lời cho đầy đủ cả hai, là “Tôi viết chỉ vì tôi… thích”. Tuy nó mơ hồ, không thuyết phục nhưng nó thật. THẬT vẫn là quan trọng nhất, bạn có đồng ý không?

2 comments | Categories: Chuyện đời tôi, Tản mạn

Mỗi lăng kính một vẻ đẹp

15 May 2013 by Vũ Đức Trí Thể

Mỗi người đều có một lăng kính riêng, điều này ai cũng biết. Nhưng để quán triệt nó trong tư tưởng và biến thành cách sống, thành chính con người mình thì không phải ai cũng làm được. Chẳng phải có những lúc bạn từng thốt lên rằng “Không hiểu tại sao nó lại có thể nghĩ được như vậy?”, “Người gì mà kì cục, quái lạ”, hoặc “Một phát biểu điên khùng”,… Rõ ràng, chúng ta cần tu dưỡng tâm mình là vậy, vì nếu cứ như thế thì người khổ mãi là bạn thôi, chứ chẳng phải họ. Vì họ vẫn sẽ tiếp tục làm những điều mà khi nhìn vào khiến bạn khó chịu, bực bội. Xin nhớ rằng, thay đổi trong hoàn cảnh này đến từ bạn, chứ không phải họ.

Tại sao ta mắc phải chứng này? Bởi vì đơn giản ta muốn ai cũng phải nghe theo ý mình. Mình là trung tâm của vũ trụ. Mình là cái rốn, là đầu não, là người thấu suốt mọi chuyện. Mình là người có kinh nghiệm. Mình là nhất. Một từ mọi người vẫn hay dùng đó là cái TÔI. Cái tôi của mình bự và chèn ép cái KHIÊM TỐN khiến nó không thể lên tiếng.

Tại sao lại ra vậy? Nhìn về quá khứ khi còn nhỏ, có lẽ môi trường mình sống đã vô tình cài đặt trong đầu tư tưởng này. Bạn có từng được nuông chiều, nhiều đến mức nếu thiếu sự chiều chuộng ấy một vài tiếng đồng hồ là bạn giận dỗi, bực bội, khó chịu? Bạn có từng được là “ông vua” uy quyền để ngồi phán, ra lệnh người này người kia phục tùng bạn một cách vô điều kiện. Nhưng bạn không biết rằng họ làm vậy chỉ là vì họ yêu thương bạn, chứ cái thực uy quyền kia bạn chẳng hề có. Bạn chỉ là một đứa trẻ con. Cứ dần dần như thế, tình-yêu-thương không đúng cách này đã khiến bạn “lầm tưởng” rằng bạn là số một. Theo thời gian khi lớn lên, bạn đi học, vào trường lớp, bạn nghĩ rằng mọi người sẽ phải như thế với bạn. Hóa ra sự thật không như bạn tưởng. Bạn có phần thất vọng. Nhưng rồi vì một vài điều kiện nào đó, ví dụ bạn có tiền, bạn có danh, bạn có đồ chơi đẹp, bạn có xe,… bạn lại được một số bạn bè đi theo và tung hô. Bạn quay lại thời kỳ “vàng son” làm vua. Một lần nữa, bạn không biết rằng uy quyền nằm ở chỗ khác, không phải thật sự từ bên trong bạn. Cứ như thế, sẽ luôn có một nhóm người nào đó dành “sự ngưỡng mộ” cho bạn, chỉ bởi những gì thuộc về bề ngoài chứ không phải bởi thực tâm và thực lực của bạn. Theo thời gian, bạn quen dần thế giới ấy. Bạn “bắt” người khác phải đi theo lăng kính của bạn. Bạn khó chịu nếu ai đó khác bạn. Bạn hằn học và lẩm bẩm trong đầu khi một ai đó bác bỏ ý kiến của bạn. Continue Reading →

Leave a comment | Categories: Tản mạn

← Older posts