Vũ Đức Trí Thể

Khát vọng – Dấn thân – Thực học – Trách nhiệm – Vì cái chung

Cứ đi thôi, rồi sẽ tới

05 April 2014 by Vũ Đức Trí Thể

Cuộc sống có những lúc như thế, không phải một lần, mà nhiều lần.

Có những lúc bạn chẳng thấy đích đến đâu cả. Khi ấy mọi bài học mà chúng ta vẫn thường nghe như là mục tiêu, quyết tâm, ý chí,… có lẽ chẳng còn chút tác dụng nào. Không có nghĩa là điều đó sai, nó chỉ đơn giản là trong hoàn cảnh này, nó chưa giúp bạn được thôi.

Nhưng rồi cuộc sống công bằng lắm, mọi bài học kia mất hết thì đó là lúc xuất hiện một bài học khác, cũng quen thuộc nhưng trong hoàn cảnh bình thường bạn sẽ không cảm nhận được sức mạnh rõ rệt của nó. Bài học đó là NIỀM TIN. Trong sâu thẳm, tôi vẫn tin rằng: “Cứ đi thôi, rồi sẽ tới”.

Cuối 2012 và cả năm 2013 là quãng thời gian chệch choạch của tôi trong công việc. Tôi không tìm được vị trí của mình trong công ty. Nói chính xác hơn là tôi chẳng còn biết mình có thể làm gì, tạo thêm giá trị gì và cống hiến tiếp tục ra sao cho công ty nữa. Với lòng tự trọng của một con người, tôi suy nghĩ đến việc rút lui. Thật sự đắn đo nhiều lắm, nỗi niềm bên trong cứ thốt lên rằng nếu mình ra đi, thì ai sẽ làm những công việc mà mình đang làm đây. Đó là tất cả lý do khiến tôi chưa dám quyết định. Nhưng cảm giác bất lực ngày càng lớn hơn khi vẫn thấy mình không còn làm được gì nữa cho công ty ngoài tất cả những gì đã rồi trong 03 năm qua. Cảm thấy vị trí và giá trị của mình không xứng đáng với đồng lương và tiềm năng của mình nữa. Nhưng, trong sâu thẳm tôi vẫn tin rằng mình có thể tạo được nhiều giá trị hơn. Còn làm cái gì, tạo thêm giá trị gì thì tôi bế tắc, gần như hoàn toàn. Song song thời điểm ấy, tôi dần đến giai đoạn cuối của cuộc thi về một chương trình học mà tôi khao khát từ lâu. Điều này có nghĩa thời gian và tâm trí của tôi phải san sẻ ra nhiều hơn. Cuối cùng sau vài tháng, tôi cảm thấy không thể tiếp tục lâu thêm nữa. Tôi quyết định dừng lại, thật sự dừng lại.

Dừng lại đôi khi là tốt. Dừng lại khác với bỏ cuộc. Bỏ cuộc là một lựa chọn. Dừng lại cũng vậy. Nhưng đây là hai lựa chọn hoàn toàn khác nhau được dẫn dắt bởi hai thứ niềm tin sâu thẳm. Dừng lại là chủ ý để tìm kiếm, cho phép mình nhìn sâu hơn vào bản thân và hy vọng một tương lai tươi sáng. Trong khi bỏ cuộc là chấm hết, là tuyệt vọng, là không còn chút hy vọng mong manh nào nữa.

Điều gì giúp tôi thực hiện một quyết định khó khăn vậy? Đây là lần thứ hai tôi làm thế, lần đầu là từ bỏ một công việc rất tốt để đi theo ước mơ của mình. Câu trả lời đó chính là LÒNG TỰ TRỌNG. Tôi không thể tiếp tục ngồi đó nhận lương trong khi cảm thấy mình chưa thật xứng đáng với điều đó. Dù rằng thu nhập của tôi chưa bao giờ được xem là cao so với bạn bè đồng trang lứa. Dù rằng vị trí và vai trò của tôi chưa bao giờ là hết quan trọng trong công ty. Nhưng, phải dừng lại thôi vì đó là một cuộc chơi không công bằng.

Vậy dừng lại để làm gì? Tìm kiếm cái gì? Tìm bằng cách nào? Khi nào mới tìm được? Đó là một loạt câu hỏi tôi đặt ra trong đầu. Tôi chỉ biết một điều duy nhất là chắn chắn tôi không bỏ cuộc, chắn chắn tôi sẽ chiến đấu đến cùng, miễn là tôi vẫn còn yêu công việc này. Tình yêu luôn là thứ mang lại sức mạnh ghê gớm, nó đủ mãnh liệt để đỡ bạn lại đứng lên trong bất kỳ hoàn cảnh éo le nhất. Tôi đang nói đến tình yêu công việc, nhưng cùng nguyên tắc ấy cho bất kỳ tình yêu nào khác: lứa đôi, gia đình, bạn bè,…

Đó là khoảng thời gian khó khăn của tôi. Để rồi tôi phải soi rọi sâu hơn vào bản thân mình. Mình thật sự có thể tạo giá trị nhiều nhất trong lĩnh vực nào? Đối tượng nào? Hướng nội dung nào? Tôi quyết định phải làm một cái gì lớn hơn những gì vẫn đang làm trước giờ. Phải dám kéo dãn mình hơn nữa, đó là cách tốt nhất để tìm ra MÌNH LÀ AI? Và tôi đã có câu trả lời. Tôi quyết định khởi xướng, đặt nền móng cho việc thành lập dự án Gắn Kết Khát Vọng Trẻ (CYA) cùng với một số người bạn. Chúng tôi là một lũ với nhiều đứa thất nghiệp lúc ấy, với tất cả nhiệt huyết và quyết tâm, chúng tôi đã có một năm thật sự ấn tượng với dự án; có thêm vài chục bạn trẻ mà chúng tôi cảm thấy mình có trách nhiệm với họ; có thêm vài trăm, vài ngàn bạn trẻ khác xa hơn trong liên hệ, nhưng gần gũi trong sự liên đới. Rồi cũng từ đó, tôi bắt gặp được mối quan tâm hơn của mình, đó là thế hệ trẻ, đó là các bạn sinh viên. Tôi không muốn dài dòng về lý do tại sao tôi chọn đối tượng này. Tôi chỉ muốn nói đơn giản là tôi thấy bén duyên với các bạn. Một cái duyên thật, ít nhất là nó vẫn thật cho đến giờ. Cái duyên này tự nó không đến, mà từ quá trình tôi quyết định đi tìm kiếm. Dù phải nói thật lòng là tâm huyết bao nhiêu, thì cái nản nó cũng lớn theo bấy nhiêu. Bởi tôi biết mình đang làm một thứ đi ngược với số đông, vốn đang hằn sâu trong nếp nghĩ của các bạn và định hình nên các bạn ngày hôm nay. Không trách các bạn được, đó là một sản phẩm của thời đại, một sản phẩm lỗi, nhưng chưa hỏng. Đây lại là một niềm tin khác, nó giúp tôi tin tưởng vào công việc của mình, dẫu đó là một hành trình dài lâu, gian khó và đòi hỏi rất nhiều can đảm. Tất cả những điều tôi vừa viết là những gì tôi được học, được cảm và được chiêm nghiệm từ người Thầy đáng kính của tôi. Tôi không thể diễn tả hết sự biết ơn này, chỉ biết để trong lòng.

Vậy là cuối cùng tôi đã quay trở lại. Theo cách nói mà mọi người vẫn hay đùa là lợi hại hơn xưa. Lợi hại thật, vì nó đã trải qua một quá trình tuy không dài nhưng vừa đủ sâu và thật.

Một năm 2013 như thế đấy, một năm chật vật với định hướng, chẳng biết mình đang ở đâu và muốn đi tới đâu nữa. Một năm dám dừng lại bằng tất cả lòng tự trọng. Một năm để làm một thứ gì đó khác và lớn hơn bình thường. Một năm để dấn thân nhiều hơn để tìm kiếm ra mình là ai. Cho đến bây giờ, cũng gần giữa năm 2014 rồi, tôi lại có được cảm giác say mê ngày nào. Quên thời gian, quên không gian, quên tiền bạc, quên địa vị, quên vị trí, quên tất cả để cháy hết mình. Vẫn là đam mê ấy, nhưng tập trung hơn cho một đối tượng và hướng nội dung cụ thể. Con đường bây giờ rõ hơn rất nhiều, dù rằng nó vẫn mịt mờ theo nghĩa là gian khó, nó đòi hỏi sự can đảm rất nhiều. Nhưng con đường ấy, một lần nữa, đơn giản là “cứ đi thôi, rồi sẽ tới”.

2 comments | Categories: Chuyện đời tôi

Ý chữ thể hiện con người văn minh

20 February 2014 by Vũ Đức Trí Thể

Làm công việc này, tôi có cơ hội đón nhận ý kiến từ rất nhiều người: khen có, chê có, ngưỡng mộ có, chỉ trích có. Nếu nói tôi không có cảm giác gì khi đọc những lời đó là không đúng, vì con người ai mà chẳng có cảm xúc khi tiếp nhận những thứ đến với mình. Ai khen tôi, cảm ơn tôi, động viên tôi, ngưỡng mộ tôi, chúc tôi những lời tốt đẹp thì tôi thấy vui, thích và cảm ơn công việc ý nghĩa này đã cho tôi điều đó. Ngược lại, ai chê tôi, chỉ trích tôi, thậm chí bôi bác tôi thì tôi thấy buồn, có lúc bực tức. Nhưng đó là lúc ban đầu đầu thôi, riết rồi cũng quen dần với những lời bình luận ấy.

Thật ra, tôi vẫn giữ cảm xúc trong lòng, nhưng thêm vào đó là lý trí giúp tỉnh táo. Với những lời động viên, lời chúc thì tôi vui thật lòng vì đó là những lời ý nghĩa, mang tính khích lệ rất lớn cho tôi tiếp tục công việc mình đang làm. Những lời khen thì tôi cầm chừng, cảm ơn trong lòng và suy xét xem mình có xứng đáng được nhận lời khen đó không? Nếu đó là một ý kiến đóng góp thì tôi rất vui, vì nó vô hại và giúp tôi có thêm ý tưởng cho công việc. Theo chiều ngược lại, nếu là lời chê thì tôi cũng tỉnh táo tìm ra đằng sau lời chê ấy có góp ý gì cho mình trở nên tốt hơn? Mình cần cải thiện hay chỉnh sửa gì nữa để hoàn thiện hơn mỗi ngày? Và thành thật, sau một chút buồn thì tôi thầm cảm ơn.

Chỉ duy nhất, nếu là lời chỉ trích, bôi bác thì tôi bỏ mặc, vì biết rằng đó là những con sâu muốn làm đục nồi canh bằng cách kích vào lòng tự ái của tôi. Thường thì (nói thật lòng) tôi cảm thấy tiếc cho những lời bình phẩm thuộc loại cuối cùng, vì nó thể hiện văn hóa của người viết ra chúng. Tôi luôn rèn luyện bản thân và chia sẻ với học viên của mình một lối sống văn minh, tích cực, đó là nhìn một sự việc theo chiều hướng tốt, không vạch lá tìm sâu, không ghen tuông thù ghét, không đố kỵ trước thành công của người khác; ngược lại lòng tự trọng giúp ta bước đến chúng mừng họ, hoặc khó hơn là dù có thế nào vẫn luôn tin tưởng vào một tương lai tốt đẹp trong mớ hỗn độn bùn lầy (nhất là hiện nay).

Đây là điều không quá khó để hoàn thiện mình – vốn vẫn hay tiêu cực, chỉ cần để ý cộng chút nỗ lực là làm được thôi. Đặc biệt là ngày nay không thiếu nơi thực hành, ví dụ ta có thể áp dụng ngay trong giao tiếp qua mạng xã hội – thứ không thể chối cãi đang chi phối cuộc sống mỗi người chúng ta. Khi đọc tin tức hàng ngày, tôi thỉnh thoảng lướt xem phần chia sẻ của đọc giả bên dưới; hoặc trong facebook là những bình luận cho dòng cảm nghĩ của người đăng. Nhìn chung, tôi nhận thấy có một bộ phận không nhỏ đâu, thường ăn nói thiếu phép lịch sự tối thiểu. Không ai cấm chúng ta suy nghĩ khác, kể cả trái chiều. Chúng ta có quyền và thoải mái nói lên suy nghĩ, chính kiến cũng như bảo vệ nó đến cùng. Nhưng cần nhớ, cách chúng ta nói đôi khi quan trọng hơn cả nội dung truyền tải. Bởi vì ở đó, người ta đánh giá con người chúng ta (một cách tự nhiên thôi). Mà thật ra cũng không cần chờ đến sự đánh giá của người khác, ngay khi viết những dòng thiếu lịch sự, tức là ta đã thừa nhận tầm văn hóa của mình rồi.

Chỉ cần để ý một chút. Đừng gieo mầm xấu mà sinh ra những ánh mắt nhìn ngao ngán và cái lắc đầu nhẹ khi đọc những lời bình luận thiếu văn hóa. Thay vào đó, hãy toát lên vẻ đẹp con người mình bằng cách gieo hạt xanh, trong từng câu chữ thể hiện văn minh nơi bàn phím và ở cả tâm hồn.

Chúc bạn sống tích cực, gieo hạt xanh cho mình và đời, khi đó bạn là minh chứng của sự sống văn minh. Nhân tiện, gửi bạn xem vui một số phát sóng liên quan đến sống văn minh mà tôi thực hiện:

Leave a comment | Categories: Chuyện đời tôi

Đạo đức đang “lạm phát”

19 February 2014 by Vũ Đức Trí Thể

Trò đánh lại thầy – Nếu tin này được kể ra chừng chục năm trước đây hoặc hơn nữa thì có lẽ là một tin chấn động. Cậu học trò ấy chắc chắn sẽ bị lên án, coi là đồ vô giáo dục, đồ bỏ đi, hết thuốc chữa vì dám cả gan đánh thầy. Nhưng tôi thấy lạ ở chính mình, không lý giải được ngoại trừ một chút rợn trong người (vì nhìn cảnh đánh nhau) thì tôi thấy rất bình thản, chỉ phát ra một tiếng thở dài và lắc đầu sau khi xem đoạn video clip về cảnh thầy trò đánh nhau đang lan truyền (http://bit.ly/1h5edCR). Cũng có một chút cảm xúc, những ở trạng thái ngược lại, chuyển sang hướng xót xa và thương cho em học trò kia.

Bây giờ mở tivi, báo chí lên không khó (nếu không muốn là nhan nhãn) tìm thấy một tin tức suy đồi đạo đức giống như vậy. Bác sỹ phi tang xác bệnh nhân dưới sông một cách vô nhân tính; bảo mẫu thì mang dạ phù thủy khi hành hạ tâm hồn trẻ thơ; đại gia dùng cái ghế của mình để bỏ túi trăm tỷ bạc,… Rồi ngày hôm nay, cũng giống như là chỉ thêm một giọt nước vào cái ly đang chứa đầy, không đáng kể, không ngạc nhiên, không quá nhiều điều để bình luận nữa. Ăn một món hoài cũng ngán, ăn một ngày hai ngày thì còn ngon, nhưng đến ngày thứ n thì món ngon cũng hóa lờn. Cái đạo đức cũng vậy. Bây giờ nó đã lờn trong lòng đọc giả (ít nhất là với tôi). Phẫn nộ thì vẫn còn, cũng muốn ý kiến ý cò chút cho thêm phần đóng góp; nhưng trong thâm tâm, tôi nghĩ họ đã bắt đầu quen dần (mong là tôi sai).

Còn gì xót xa hơn điều này nữa không? Đạo đức chắc là thứ duy nhất hiện nay đang “lạm phát” phi mã, trở nên đắt đỏ đến mức mà để sống đàng hoàng tử tế có lẽ cần dũng cảm đến phi thường. Chỉ là một giọt nước nhỏ thêm vào, đủ khiến cái ly gợn chút sóng, đủ khiến tôi đặt bút nghuệch ngoạc vài dòng, chắc cũng đủ để bạn đọc đến dòng này rồi thở dài, đủ cho vài lời bình luận gay gắt trên báo đài. Thế rồi vài ngày nữa cũng sẽ đâu lại vào đấy. Chắc chắn sẽ tiếp tục những sự kiện “chấn động”, theo kiểu “thầy hiếp trò”, “trò tạt axit thầy”, “lừa đảo khách hàng đổ xăng thiếu”, “thí sinh mua điểm”, “hiệu trưởng mua bằng”, “quan chức tham nhũng”,…

Thôi! Chúng tôi quen rồi, có gì lạ nữa đâu. Ở nơi mà điều bất thường đã trở nên bình thường, điều bình thường lại được xem là phi thường, thì điều phi thường chỉ còn biết rút lui. Thầy đã không ra thầy thì làm sao bảo trò ra trò được. Sếp không nên sếp thì lấy đâu ra nhân viên đàng hoàng. Nghĩ mãi cũng chỉ thấy còn tiếng thở dài về với chính mình là hiện diện rõ nhất. Còn mọi sự, chỉ mong có phép màu, tiếp tục nỗ lực sống tốt và làm tròn vị trí của mình.

Tái bút: Im lặng ngao ngán có lẽ là cung bậc cao nhất của sự phẫn nộ mà tôi được biết.

Leave a comment | Categories: Tản mạn

“Tôi rối bời, tôi xoa dịu…”

19 February 2014 by Vũ Đức Trí Thể

Mấy nay tôi cứ muốn viết gì đó nhưng cứ nghẹn nghẹn, không biết bắt đầu từ đâu, viết cái gì, viết như thế nào. Thế là quyết định cứ vào Word, gõ gõ vài chứ, cứ viết để tự động chữ nghĩa trong đầu nó tuôn ra. Và hình như nó… tuôn ra thật!

Tôi nghĩ trong cuộc sống có rất nhiều lúc chúng ta cũng như vậy. Muốn vươn lên, muốn thay đổi bản thân, muốn làm một cái gì đó, muốn nói một lời nào đó nhưng cũng không biết bắt đầu từ đâu, bắt đầu như thế nào, cảm thấy một chút vô vọng, mất định hướng. Tình huống này khó hơn viết, vì lỡ bí thì bạn có thể vào Word gõ vài chứ giống tôi, nếu sai thì xóa đi gõ lại. Còn hành động thì đâu được như vậy, nên lắm khi nó khiến chúng ta phát bực bội, khó chịu với bản thân. Những lúc ấy, tôi thấy nhiều người lựa chọn cách đi hỏi lời khuyên một ai đó. Tại sao tôi biết? Vì tôi thường xuyên nhận được những câu hỏi dạng như vậy từ nhiều bạn. Mỗi lần đọc, tôi thấy thương và đồng cảm lắm, bởi vì tôi biết bạn đang cô đơn, giống như vớ được ai là vớ, nắm được ai là nắm. Nhưng tôi nghĩ, đó chưa phải là cách hay để vượt qua tình huống này.

Chưa hay chỗ nào? Thế này bạn nhé, khi bạn rơi vào tình huống đó, tức là bạn cảm thấy khó chịu, hoang mang, thậm chí hoảng sợ vì mất phương hướng. Tôi hỏi bạn: bạn có bao giờ thấy bà mẹ nào độc ác đến mức có đứa con đang hoảng hốt, lo sợ mà vẫn đuổi nó ra khỏi nhà, kêu nó chạy qua nhà hàng xóm van nài cầu khẩn chưa? Vậy mà bạn đang làm điều đó với chính bản thân mình. Bạn đang bắt con người yếu đuối của mình đi lang thang, tìm đến “nhà hàng xóm” xin lời khuyên, mặc dù rất tin cậy, nhưng vẫn không thể nào có đủ tình yêu thương bằng bạn.

Cũng dễ hiểu, vì khi lo lắng điều gì đó, ta luôn nghĩ ngay đến sự trợ giúp của người khác. Điều này rất nên, nhưng không phải là ngay lập tức. Chúng ta quên mất một người quan trọng nhất, đó chính là bản thân mình. Bạn có thể sẽ thắc mắc: “Mình đang rối bời thì làm sao mà tự giúp được?”. Thật ra ai mà chẳng có lúc rối bời, ai mà chẳng có lúc cảm thấy bế tắc. Thế nhưng rồi mọi người vẫn vượt qua được đấy thôi (trừ trường hợp khủng hoảng nặng thì tốt nhất tôi khuyên bạn nên tìm gặp chuyên viên tham vấn tâm lý). Cho nên, lúc hoang mang lại chính là lúc bạn càng phải tìm đến chính mình nhiều hơn. Vì ở đó, bạn đơn giản nhận ra con người rất thật của mình. Một con người cũng yếu đuối, bình thường, sợ nhiều thứ, trốn tránh nhiều thứ. Càng nhìn vào bên trong mình, bạn lại càng tự hỏi tại sao lúc này bạn lại nỡ bỏ con người ấy mà đi? Hãy ở lại, đơn giản là bên cạnh mình, dành cho mình nhiều không gian và thời gian hơn, làm vài động tác hít thở và tự thoại. Bạn hít vào, nói với chính mình rằng “tôi đang rồi bời”, rồi thở ra và “tôi cảm nhận rất rõ tôi đang rối bời”. Lại hít vào “tôi đang chờ ‘tôi bình an’ đến”, thở ra “tôi vẫn biết mình đang rối bời”. Hít vào “tôi cũng đang chờ cả ‘tôi sáng suốt’ nữa”, thở ra “họ sẽ xoa xịu và làm hòa với ‘tôi rối bời’”… liên tục… từ từ thôi… bạn sẽ thấy bình an hơn nhiều lắm. Ở đây, cái bình an này do chính bạn xoa dịu cho mình chứ không phải từ một lời khuyên bằng lý trí của ai khác. Ngồi một lúc thư giãn, khi bạn đã sáng suốt rồi thì lấy giấy bút viết ra những thứ bạn cho rằng mình đang bế tắc, rồi nghĩ đến một người mà bạn tin tưởng có thể cho bạn lời khuyên hoặc chia sẻ được với bạn.

Tôi cũng y chang như bạn, và có lẽ ai cũng từng có lúc y như vậy. Bạn không hề đơn độc trong cảm giác đó, nên không có gì phải xoắn cả. Đó là cách tôi thường làm. Thấy hiệu quả cho bản thân, nghĩ chắc cũng hữu ích để bạn tham khảo. Chúc bạn luôn biết cách tự xoa dịu mình, trước khi tìm đến lời khuyên của một ai đó.

2 comments | Categories: Tản mạn

Ứng xử văn minh trong xã hội

07 February 2014 by Vũ Đức Trí Thể

Đây là một chủ đề mà tôi đã muốn chia sẻ từ lâu. Đó chỉ là những hành vi này nhỏ, thậm chí rất nhỏ nhưng thể hiện văn minh ở mỗi cá nhân, nhìn rộng hơn là cả xã hội. Mong rằng điều này không những được áp dụng trong ngày Lễ Tết, mà là suốt 365 ngày của năm.

P/S: Đây là chương trình Kỹ Năng Sống được TGM Training (nơi tôi đang làm việc) hợp tác với Trung Tâm Truyền Hình Kỹ Thuật Số VTC tại Tp.HCM (kênh VTC4) thực hiện. Chương trình được phát sóng vào lúc 19h55 Chủ nhật, và được phát lại 8h sáng Thứ 2 và 22h45 Thứ 3, 9h sáng Thứ 4 hàng tuần trên kênh VTC4.

Leave a comment | Categories: Video clip chia sẻ

← Older posts